Nếu như không có thủ đoạn khống chế mạnh, nói không chừng bọn họ sẽ mang tới cho Lý Phàm một chút "niềm vui".
Lý Phàm cũng khó mà yên tâm.
Vậy nên, 'Độ Huyết Duyên' vẫn là vô cùng cần thiết.
Dưới sự cảm ứng của Lý Phàm, từng hạt tinh huyết Côn Bằng nhỏ nhất phát ra tiếng kêu bén nhọn khiến người kinh hãi, giống như tự có ý thức.
Không khỏi khiến Lý Phàm cau mày.
Tách một giọt tinh huyết trong đó ra, dùng ngón tay hấp thu, Lý Phàm quan sát quá trình nó cải thạo cơ thể bản thân.
Sau khi tinh huyết Côn Bằng kia xảy ra tiếp xúc với máu thịt Lý Phàm, những tiếng vang chói tai biến mất trong phút chốc.
Trong nháy mắt trở nên rất an tĩnh, chẳng qua một sợi xúc tu cỡ nhỏ mảnh dài ở chỗ sâu, hấp thụ máu thịt Lý Phàm.
Từng đạo ánh sáng hồng sắc lóe lên không ngừng, mang theo xúc tu giống như ống hút, hấp thu từ máu thịt tới tinh huyết Côn Bằng.
Rồi sau đó, tinh huyết Côn Bằng giống như sôi trào, tự mình xảy ra biến hóa.
Chỉ trong chốc lát, đã trở nên cực kỳ tương tự với máu thịt của bản thân Lý Phàm.
Thậm chí tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình, Lý Phàm thân là chủ nhân máu thịt, không phân biệt cẩn thận cũng khó mà phát hiện được sự khác biệt giữa hai thứ này.
Sau khi bản thân hoàn thành viến đổi, tinh huyết Côn Bằng cũng không nới lỏng xúc tu ra.
Mà thông qua nó truyền ngược về từng luồng ánh sáng màu đỏ sậm. Máu thịt bị những thứ kia bám vào, khi đang không ngừng bị rót vào tinh huyết màu đỏ sậm, cũng bắt đầu xảy ra biến hóa nào đó.