Trong di ngôn, Liễu Như Trần nói với giọng điệu tràn ngập oán hận.
Liễu Như Trần suy đoán, năm đó Tiên giới nhất định đã xảy ra biến cố khó mà tin được.
Từ đó mới dẫn đến tiên lộ đứt đoạn.
Mà thi hài phía trên TIên Khư kia, chỉ sợ là tiên nhân trốn ra từ Tiên giới.
Ngay cả Chân Tiên cũng không thể trốn thoát khỏi lực hút kinh khủng của TIên Khư. Có thể tưởng tượng ra hậu quả nếu như Huyền Hoàng giới rơi xuống TIên Khư.
Chỉ sợ không có bất kỳ sinh linh nào có thể sống sót dưới kiếp nạn này.
Năm đó sau khi thập tông Tiên đạo đẩy ngã Huyền Thiên giáo, kế thừa di sản, không có khả năng không rõ chuyện này.
Nhưng lại một mực giữ bí mật.
Thậm chí khi Dược Vương tông muốn phá giới cũng không đưa ra cảnh cáo, ngồi nhìn toàn tông bọn họ đi chết.
Thật sự là đáng hận cực kỳ...
Hình ảnh tiếp tục phát ra, trong sự chấn động kịch liệt, cuối cùng Dược Vương Đỉnh vẫn tránh được một kiếp.
Nó lượn quanh một vòng quanh TIên Khư đáng sợ, quay trở về Huyền Hoàng giới.
Hình ảnh biến mất, lại trở về cảnh tượng đáy vực Thương Ngô.
Thật lâu sau Lý Phàm vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Trên thực tế, Liễu Như Trần làm ra quyết định ngự Dược Vương Đỉnh thoát khỏi Huyền Hoàng giới, cũng không phải là ý nghĩ không thiết thực gì.
Dù sao liên lụy tới tánh mạng toàn bộ tu sĩ một tông, Liễu Như Trần cũng không phải hạng người lỗ mãng.
Cuối cùng các trưởng lão trong Dược Vương cũng đồng ý kế hoạch của hắn.