Nó sắp đâm trúng vị trí của Lý Phàm.
Không có dấu hiệu nào, nhìn qua như thể nó có sinh mệnh riêng, mười phần quỷ dị.
Lý Phàm cau mày, không phá hủy phế tích này, mà chủ động lựa chọn né tránh.
Nhưng, ngay khi tường đổ vách xiêu thoáng qua hắn, Lý Phàm lại dường như phát hiện điều gì, ánh mắt ngưng trọng.
Thân hình vụt qua, chỉ một thoáng hạ xuống phía trên một trụ đá.
Không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, hoa văn khắc trên trụ đá đã không còn rõ ràng nữa.
Thậm chí ngay cả trụ đá cũng đã bị mài mòn gần hết.
Tuy nhiên Lý Phàm có bí thuật 'Hóa Đạo Thần Nhất', có thể ghi nhớ tất cả những gì hắn đã trải qua trong đầu.
Bởi đó, cho dù chỉ còn lại tàn khuyết không đầy đủ nhưng những hoa văn của trụ đá vẫn có chút quen thuộc với Lý Phàm.
"Đây là..."
Mắt Lý Phàm lộ ra vẻ kỳ lạ.
So sánh hoa văn trước mắt với những gì đã từng thấy qua trong trí nhớ.
Không sai chút nào!
Lý Phàm lại ngẩng đầu, nhìn đống đổ nát của toà nhà giống như một đại dương bao la trong 'mê thành thất lạc' xung quanh, cảm thấy có chút kinh ngạc.
"Những kiến trúc này, chẳng đều lại đến từ trong sương mù?"
Bên trong mê vực nơi hắn thu được 'Loạn Tự Quyết', Lý Phàm đã từng nhìn thấy mười hai tàn tích lớn.
Những hoa văn được điêu khắc trên các tàn tích cũng giống y hệt như ở đây.
Lý Phàm nghĩ tới nguyên do vực Thương Ngô.