Thế là tin tức "trong thành có bảo vật" nhanh chóng lan truyền ra.
Tuy bọn họ cũng không biết Hàn Dịch đang tìm kiếm bảo vật gì.
Nhưng điều này không ảnh hưởng đến tất cả người trong thành nghi thần nghi quỷ.
Bất luận là họ phát hiện bảo vật rồi âm thầm cất giấu hay là lựa chọn dùng bảo vật nghịch thiên cải mệnh đó giao cho tiên sư để đổi lấy sự khen thưởng.
Đối với người phàm trong thành đều là một cơ hội thay đổi vận mệnh bản thân.
Bọn họ lục tung hết tủ hay rương ở trong nhà, tìm tất cả những đồ vật cũ kỹ và khả nghi trong nhà ra rồi cẩn thận sàng lọc.
Đương nhiên, những hành động nhỏ của các người phàm trong thành không thể qua được mắt của Hàn Dịch.
Có điều, hắn căn bản không quan tâm.
Những người phàm này sao biết được thủ đoạn của hắn?
Chỉ cần khí vận cảm ứng chưa tiêu tan thì cơ duyên vẫn còn tồn tại trong vùng đất này.
Hắn chỉ cần giám sát toàn thành là được.
Nếu như hắn phát hiện ra điều dị thường và cảm ứng biến mất thì có thể thuận lợi khóa chặt cơ duyên!
Thế là Hàn Dịch dứt khoát chiếm cứ một chỗ ở trong phủ thành chủ.
Cả ngày lẫn đêm đều không ra ngoài, hắn dùng thần thức để giám sát toàn thể người phàm.
Cứ như thế lại mấy tháng trôi qua, Hàn Dịch vẫn không thu được gì, cuối cùng hắn quyết định từ bỏ.
"Xem ra, cuối cùng ta không có được cơ duyên này rồi." Hàn Dịch thầm than thở, chuẩn bị rời đi.