Kể từ trước đây không lâu, sau khi lục tục có tu sĩ tìm tới cửa, muốn chuộc về sớm độ cống hiến, bọn họ bị quấy rầy phiền không chịu nổi.
Ba người đều cùng nhau trốn ở đây, cửa lớn đóng chặt, nhắm mắt làm ngơ.
Không lâu sau, Chu Thanh Ngang vẫn luôn ngậm miệng không nói chợt lên tiếng: "Tùy ý bọn họ ầm ĩ như thế mãi trái lại cũng không phải cách hay."
"Chúng ta thì chẳng sao cả, mặc cho bọn họ nghĩ thế nào thì nghĩ. Chỉ sợ bọn họ dưới cơn giận dữ nói không lựa lời, làm hỏng danh dự của Bí sứ đại nhân."
"Tiếng người đáng sợ! Đến lúc đó truyền đi, người ngoài không rõ tình hình còn sẽ thật sự cho rằng Bí sứ đại nhân là loại tiểu nhân tham tài sản của người khác đó!"
Cao Viễn phản ứng cực nhanh, lời của Chu Thanh Ngang còn chưa dứt thì hắn đã phụ họa nói: "Không sai, Bí sứ đại nhân còn muốn dựa vào việc này lung lạc lòng người nữa. Nếu lại kéo dài như vậy sợ là phải trì hoãn mưu đồ của đại nhân!"
Lúc này Hà Chính Hạo ngẩng đầu, ngẩn ngơ hỏi: "Hai vị đạo hữu có cao kiến gì?"
"Trước đó không phải Bí sứ đại nhân đã từng dặn dò, trên thương khế cũng đã viết rõ rồi à. Muốn chuộc về sớm cũng không phải không được. Đơn giản chỉ là trừ một ít tiền bồi thường hợp đồng, đồng thời cấm tham gia kế hoạch quyên tư sau này cả đời thôi."
"Ngươi ra ngoài nói rõ với bọn họ. Nếu như bọn họ vẫn khư khư cố chấp, vậy cứ trả lại độ cống hiến bọn họ là được."