"Một bí mật có lẽ có thể vĩnh viễn giấu được một phần người, có lẽ có thể tạm thời giấu được tất cả mọi người."
"Nhưng lại tuyệt đối không cách nào vĩnh viễn giấu được tất cả mọi người."
"Ở Huyền Hoàng giới này ta có đủ thời gian, đi tìm tới đồng phát đào nó."
"Huống chi chưa hẳn chỉ có một mình ta."
Lý Phàm nhìn chằm chằm bầu trời, trầm mặc không nói.
Cái gọi là người không mưu vạn thế, không đủ mưu nhất thời. Truyền Pháp thiên tôn là hòn đá cản đường cường đại nhất chặn trên con đường trường sinh của hắn, là tồn tại sớm muộn Lý Phàm cũng phải đối mặt.
Bây giờ có thể phát hiện một chút kẽ hở có lẽ là của hắn dưới cơ duyên xảo hợp.
Cũng là chuyện may mắn của Lý Phàm.
"Thế gian luôn tràn ngập đủ loại trùng hợp. Giống như ta bị Hủ Mộc thình lình bắt đi, lại được hắn thả ra mà chẳng hiểu nguyên do."
"Giống như đốn ngộ bất chợt của ta vừa rồi..."
"Không cách nào tránh khỏi."
"Nhưng 'Hoàn Chân' của ta lại có thể tận khả năng loại bỏ ảnh hưởng xấu trùng hợp mang tới và phóng đại vô hạn hiệu dụng tốt của nó."
Đủ loại suy nghĩ dâng trào, qua rất lâu sau Lý Phàm mới ngưng thần an tâm.
Tập trung lực chú ý lên trên mười sáu viên kim đan trong tay.
Trầm ngâm rất lâu, Lý Phàm ngẫm nghĩ, vẫn là thông qua Truyền Tống trận trở về biển Tùng Vân.
Lặp lại trò cũ, đào một mật thất sâu dưới đáy biển trốn vào.