Suy nghĩ tới đây, trong lòng Lý Phàm cũng không nhịn được có chút bất đắc dĩ.
Cũng không thể bản tôn liên tục co đầu rút cổ, hoàn toàn chỉ dựa vào phân thân ra ngoài hành động chứ?
Phân thân nói cho cùng vẫn chỉ là phân thân, rất nhiều thần thông không thi triển ra được.
Còn thấp hơn bản tôn một tiểu cảnh giới, muốn dựa vào hắn tu hành đến Trường Sinh cảnh thì chẳng khác nào là người si nói mộng.
"Giống như là đang đi trên đường thình lình bị sét đánh chết. Sự kiện xác xuất nhỏ hoàn toàn, không thể vì việc nhỏ mà bỏ việc lớn."
"Rất nhiều chuyện chỉ có bản tôn xuất thủ mới có thể không có dấu vết."
"Chỉ có điều vẫn phải tìm được cách đề phòng năng lực có thể vặn vẹo, thay đổi suy nghĩ của Hủ Mộc đạo nhân."
"Nếu không phải nó mang lòng căm hận đối với tu sĩ lại như nhìn trộm được chuyện tương lai ta sẽ làm, muốn mượn tay ta trả thù tu sĩ, lúc này mới thả ta về."
"Sợ là không biết ta phải mất phương hướng trên ngọn cây bao lâu mới có thể tỉnh táo lại."
"Ta khoe khoang là tâm chí đã đủ kiên định lại vẫn không có tí năng lực ngăn cản nào..."
"Nhưng kỳ vật, công pháp trong Tu Tiên giới tầng tầng lớp lớp, ắt hẳn có thể tìm được cách phá giải."
"Không cầu có thể hoàn toàn ngăn cản, chỉ cần có thể để ta duy trì một tia thanh tỉnh là đủ để bù đắp khiếm khuyết trên ta rồi."