Tất cả phản kháng đều là phí công, tất cả đều bị trấn áp trong nháy mắt.
Ngay cả một đòn lưỡng bại câu thương cuối cùng của Nhược Mộc làm khô héo toàn bộ trái cây vàng tím kết ra.
Đều bị đám người này cứu vãn về.
Bất lực phản kháng, Nhược Mộc chỉ có thể trơ mắt nhìn tinh hoa sinh mệnh của mình bị tùy ý rút ra.
Lá cây dần trở nên khô héo, bay xuống như mưa.
Trong âm thanh như sấm sét nổ vang, không ít thân cành của cây ầm ầm đứt gãy.
Trên cây khô Nhược Mộc cũng bắt đầu hiện lên từng vết nứt.
Song đám người này lại không mảy may có ý dừng tay.
Dáng vẻ như không triệt để rút khô nó thì tuyệt đối không dừng tay.
May mà vào thời khắc mấu chốt, hình như lại có một đám tu sĩ khác đuổi tới.
Hai bên xảy ra hỗn chiến, hành động rút ra cũng bị ép bỏ dở.
Bọn họ thành công lấy ra quang đoàn màu lục ngưng tụ giữa không trung, thời khắc rút lui vẫn không quên phát động công kích liên thủ với 'Nhược Mộc' đã chịu đủ tàn phá.
Thương tổn lần tập kích này mang tới cho Nhược Mộc giống như còn lớn hơn khi bị cưỡng ép rút ra năng lượng sinh mệnh vừa rồi.
Vết nứt to lớn dưới gốc cây khô không ngừng kéo dài lên, nhánh cây lả tả rơi xuống, không biết đi chỗ nào.
Mà những tu sĩ tới cứu viện thấy vậy cũng từ bỏ truy kích, vội vàng cứu chữa Nhược Mộc.
Trải qua cố gắng của bọn họ, cuối cùng cũng tránh được vận mệnh 'Nhược Mộc' hoàn toàn bỏ mạng.