Lý Phàm tất nhiên không bị thuyết phục đơn giản chỉ bằng một lời nói, hắn liên tục lắc đầu "Đạo hữu đừng gạt ta, có tu sĩ nào sẽ nguyện ý bị mổ lấy Kim Đan bản thân? Chỉ mới nghĩ đến thôi ta đã cảm nhận được cảm giác khủng bố đó..."
"Hiểu lầm, hiểu lầm!" Hủ Mộc đạo nhân vội vàng ngắt lời Lý Phàm.
"Hiện tại chúng ta có thể lấy Kim Đan không đau, không gây hại. Những tu sĩ này không chỉ không thấy đau mà còn cảm thấy sảng khoái đó chứ. Thậm chí ta biết có một tên, để không ngừng trải nghiệm khoái cảm khi Kim Đan bị mổ mà sau mỗi lần lấy Kim Đan trong cơ thể sẽ ngay lập tức vùi đầu tu hành lần nữa."
"Hiện giờ hắn xem như là tu sĩ hiệu suất nhất, bình quân ba, bốn năm đã có thể nuôi dưỡng được một Kim Đan song pháp."
Hủ Mộc đạo nhân hoàn toàn không cảm thấy lời nói bản thân có vấn đề, vô cùng nhiệt tình giảng giải cho Lý Phàm.
Dù người lạnh lùng như Lý Phàm, nhưng khi nhìn Hủ Mộc đạo nhân trước mắt, trong lòng cũng không khỏi toát ra từng tia hàn ý.
"Vậy nên, điều đạo hữu lo lắng hoàn toàn là dư thừa."
"Chúng ta đã vượt qua khảo sát của Vạn Tiên Minh, được bên đó chấp nhận. Ngươi nghĩ xem, hàng năm chúng ta phải dâng tặng số lượng tài liệu nhất định cho Tiên Minh, nếu chất lượng những vật này thật sự có vấn đề, Vạn Tiên Minh đã tìm đến cửa đầu tiên! Vậy nên đạo hữu cứ việc yên tâm!"