Cơ duyên trọng đại này, há có thể cùng hưởng với người khác?
Cho nên dần dần, Hàn Dịch trở nên có phần vội vàng xao động.
Đúng lúc này, trong đầu của hắn lại lần nữa hiện lên một hình ảnh mơ hồ.
Hàn Dịch lập tức ngây ngẩn cả người.
Không kịp suy nghĩ linh cảm này đến từ nơi nào, mắt hắn híp lại, bắt chước động tác của tu sĩ trong hình ảnh.
Đầu tiên là kéo ra một đoạn, sau đó tốc độ tăng nhanh cực hạn, bỗng nhiên đánh tới khu vực ẩn tuyết trên mảnh không trung này.
Một tia hắc quang trên thân lóe qua.
Sau một khắc, Hàn Dịch nhìn thấy hai tồn tại đứng lặng trong không gian yên tĩnh.
Thanh Phong.
Tàn kiếm.
Hai mắt lập tức trở nên đỏ như máu, đại não loạn một mảnh.
Hàn Dịch gần như không khống chế nổi, hướng về thiên địa chi phách.
Đúng lúc này, lông vũ Huyền Điểu trong đan điền lại ra tay cứu giúp.
U quang bao phủ Hàn Dịch, khiến cho hắn tạm thời khôi phục một tia lý trí.
Trong mắt lóe lên một tia dứt khoát, hắn nghiêng đầu đi, không lại đi xem tràng diện kỳ dị 'Thanh Phong khốn kiếm' trong không gian nữa.
Mà là kích phát ra toàn bộ tu vi, hướng về ngoại giới trốn xa.
Không bao lâu, Hàn Dịch thoát khỏi chỗ không gian quỷ dị kia.
Trong miệng không ngừng phun ra máu tươi, lông vũ Huyền Điểu lại càng bị hao tổn nghiêm trọng, lông vũ co rúc, một dáng vẻ mặt ủ mày chau.