Hà Chính Hạo vừa bước lên, bọn họ liền nhao nhao nhiệt tình chào hỏi hắn. Trong mắt bọn họ, nếu như nói Lý Phàm là thần tài, vậy thì Hà Chính Hạo chính là tán tài đồng tử tiêu chuẩn.
Sau vài câu chào hỏi, có tu sĩ không kịp chờ đợi đặt câu hỏi: "Hà đạo hữu, Bí sứ đại nhân đã thôi diễn ra chiến tranh sắp kết thúc rồi? Hoàn toàn không có dấu hiệu gì. Hôm nay còn nghe thấy Tiên Minh tỏ thái độ, muốn huyết chiến đến cùng đây..."
Người này còn chưa nói xong đã bị mọi người mồm năm miệng mười cắt ngang.
"Thuật thôi diễn của Bí sứ đại nhân thông thiên triệt địa, há sẽ sai lầm? Nếu ngươi không tin, hôm nay cần gì phải đến đây?"
"Ha ha, Hà đạo hữu, đừng để ý tới hắn. Hay là chúng ta nói chuyện kỹ càng về kế hoạch quyên tiền không giới hạn lần này đi."...
Hai tay Hà Chính Hạo lăng không ấn xuống, giữa sân trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.
Hắn kể lại chi tiết cho mọi người với nụ cười tươi.
Các tu sĩ được Hà Chính Hạo chính miệng công nhận đều vô cùng kích động.
Chỉ là suy cho cùng quy mô quyên góp lần này quá lớn, bằng vào một mình Hà Chính Hạo hắn thì không đủ sức. Một số tu sĩ khó tránh khỏi vẫn có chút lo nghĩ trong lòng.
Nhưng vào lúc này, Lý Phàm xuất hiện.
Một tia ánh sáng màu bạc, rọi xuống từ trong dãy núi trên bầu trời.