"Vẫn là chờ sau đại chiến lại nói."
Lý Phàm trầm ngâm một hồi, tạm thời bỏ xuống việc này.
Lấy ra một viên 'Nhân Đạo Tinh Trần' từ trong thạch mẫu đặt trước mặt.
Sau khi Lý Phàm nuốt thêm một viên Ngộ Đạo đan mới kiểm tra.
Viên đá màu đen nhìn qua thường thường không có gì lạ lại tản ra ánh sao màu bạc.
Lấy thần thức chạm vào, trong nháy mắt vô số hình ảnh hiện lên trong đầu.
Đó là chuyện xưa của một nữ tu sĩ lòng mang đại nghị lực, trải qua năm trăm năm tu hành, cuối cùng thực hiện "người thương hồi tâm chuyển ý".
Không cần nói rườm rà, chính là tục sự thích mà không được bình thường trên thế gian.
Chỉ là khác với kết cục của rất nhiều chuyện xưa, vị nữ tu sĩ này cuối cùng lấy thăng thành sao trời làm đại giới khiến cho nam tu sĩ mình tương tư đơn phương cuối cùng yêu mình.
Đồng thời sau đó trong quãng đời còn lại, mỗi ngày ngước đầu nhìn lên tinh không, không ngừng rơi lệ, tràn đầy hối hận.
Lý Phàm mặt không cảm xúc, quyết đoán đổi một viên khác.
Chuyện xưa ẩn chứa trong viên 'Nhân Đạo Tinh Trần' này hơi bình thường hơn.
Đó là một vị tu sĩ bởi vì sau khi tận mắt nhìn thấy thảm trạng người thân nhất vì tư chất không đủ mà trước sau vẫn không thể loại bỏ khí độc trong cơ thể, vô duyên với con đường tu hành, chỉ mới mấy chục năm đã tới tấp thọ tận chết già.