Tuy Lý Phàm thật sự không biết, 'Huyền Thiên Phong Linh trận' trong miệng đối phương rốt cuộc là thứ gì.
Nhưng cũng không khó để đoán ra, thứ trong miệng hắn có lẽ là Huyền Võng vừa bộc lộ tài năng trên chiến trường châu Thiên Linh rồi.
Lý Phàm rất tỉnh bơ, chẳng qua là lên tiếng thăm dò nói: "Dựa vào tiên đoán của bọn ta, cho dù Vạn Tiên Minh có 'Huyền Thiên Phong Linh trận' trợ giúp, Ngũ Lão hội cũng không đến mức liên tục bại lục, xu thế sụp đổ thấy rõ đi."
Đối phương thở dài: "Lần này đúng là chúng ta tính toán sai. Không ai nghĩ tới, Vạn Tiên Minh lại nhanh chóng tái hiện lại pháp trận thượng cổ đó như vậy."
"Hơn nưa, hình như còn bá đạo hơn so với trong ghi chép."
Giọng điệu tu sĩ Ngũ Lão hội có chút bất đắc dĩ: "Dù sao Ngũ Lão hội chúng ta có thủ đoạn phản chế, nhưng chưa chuẩn bị xong hoàn toàn. Vậy nên trên chiến trường châu Thiên Linh, thế cục trong nhất thời có chút khó khăn."
"Do đó chúng ta cần gấp thủ đoạn làm suy yếu trận pháp của đối phương."
Lý Phàm không trả lời, mà chỉ nhẽ nhàng gõ ngón tay theo tiết tấu lên mặt bàn, giả bộ như đang tập trung suy nghĩ.
"Tuy dựa vào thực lực của chúng ta, muốn lấy được trận đồ của 'Huyền Thiên Phong Linh trận' cũng cần phải giao ra một cái giá thật lớn. Thậm chí một vài đạo hữu đã đánh vào nội bộ Vạn Tiên Minh cũng vì thế mà trả giá bằng sinh mạng."