Dựa vào sự quen thuộc của phân thân trước đó, cùng với kiến thức uyên bác của Lý Phàm, hắn có thể nắm bắt được rất nhiều bí mật trong tay.
Nên hắn nhanh chóng chiếm được thiện cảm của Tư Mã Trường Không.
Hai người ngày ngày uống rượu, nói chuyện vui vẻ, ôn lại chuyện xưa ở Huyền Hoàng giới.
Vì để ngăn người ngoài làm phiền và lấy thêm càng nhiều tin tức từ Tư Mã Trường không, Lý Phàm chủ động đề nghị giúp hắn bố trí trận pháp phòng hộ và ẩn ấp trong động phủ thủy tinh.
Thấy đối phương nhiệt tình như thế, Tư Mã Trường Không cảm thấy như có thâm giao với người này.
Khiến mối quan hệ giữa hai người càng trở nên hòa hợp hơn.
"Hòa bình chỉ là tạm thời, nhưng chiến tranh là chủ đề muôn thuở của lịch sử." Tư Mã Trường Không vốn đang im lặng đột nhiên thở dài, đặt ly rượu vừa nâng lên xuống bàn, tâm tình u ám.
"Hà cớ gì đạo hữu lại nói ra lời này..." Lý Phàm đột nhiên tỉnh táo lại.
"Cuộc chiến giữa Vạn Tiên Minh và Ngũ Lão hội đã chính thức bắt đầu?"
Tư Mã Trường Không gật đầu thật mạnh: "Không biết sẽ có bao nhiêu tu sĩ phải bỏ mạng trên sa trường."
"Đây là quy luật chung của thiên địa, chúng ta không phải là Trường Sinh thiên tôn thì làm sao có thể phản kháng được? Uống rượu, uống rượu đi!" Lý Phàm chủ động rót thêm một ly nữa cho Tư Mã Trường không và khuyên nhủ hắn.