"Ta sẽ liên lạc để báo tin vui cho hắn!"
Điều khiến bọn họ bất ngờ là tất cả tin nhắn đều bị đối phương phớt lờ và không có hồi âm.
Mọi người không khỏi nhìn nhau.
Trong lúc bọn họ đang thắc mắc thì bóng dáng Long Dược Du xuất hiện trước mặt mọi người.
Thần hồn lạc phách, đôi mắt đỏ ngầu, sắc mặt trắng bệch.
Mọi người ở đây đều có một dự cảm mơ hồ trong lòng.
Cuối cùng, Chu Khắc Bảo lên tiếng trước: "Long đạo hữu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao ngươi..."
Long Dược Du tựa hồ có chút mất hồn mất vía.
Chu Khắc Bảo phải kêu mấy lần thì hắn mới bừng tỉnh.
Nhìn đám người bên cạnh, Long Dược Du run run bờ môi, dùng hết lực khí toàn thân mới thốt lên một câu: "Gia huynh, bất hạnh vẫn lạc rồi!"
Đùng!
Cả đám người đều cảm thấy như đầu mình bị đập mạnh, lập tức có chút hoa mắt chóng mặt.
Long Cửu Uyên, người vừa trở thành tiên tôn Hợp Đạo đã chết rồi ư?
Trong khoảnh khắc, cả hiện trường trở yên lặng như tờ.
Niềm vui ban đầu khi kiếm được nhiều độ cống hiến đã biến mất ngay lập tức.
Đối với bọn họ, sự tổn thất của một tu sĩ Hợp Đạo là không thể bù đắp được, cho dù bọn họ có bao nhiêu độ cống hiến đi chăng nữa!
Tuy bọn họ vô cùng chấn kinh nhưng trong lòng cũng cảm thấy rùng mình.
Đại chiến vừa mới mở màn liền có một vị tu sĩ Hợp Đạo bỏ mạng.
Quy mô của cuộc chiến tranh này, chỉ e còn vượt xa cả trí tưởng tượng của bọn họ.