Lúc này Lý Phàm đang dùng tướng mạo nguyên bản, không phải "Thượng cổ Thiên Cơ tu sĩ", Hoàng Nhiên Kỳ đương nhiên không nhận ra.
Lý Phàm chắp tay: "Tại hạ là Lý Phàm!"
"Khụ khụ..." Hoàng Nhiên Kỳ đang thản nhiên tự uống một ngụm trà, sau khi nghe được lời nói của Lý Phàm, suýt chút nữa phun ra nước trong miệng ra.
Ho khan mạnh mấy cái để giảm bớt sự bối rối của mình.
Một lúc sau, Hoàng Nhiên Kỳ mới nghẹn ngào hỏi: "Ngươi cũng tên là Lý Phàm?"
Lý Phàm nghe vậy thì trên mặt lộ ra vẻ cổ quái, có chút tò mò hỏi: "Tại sao Hoàng đạo hữu lại nói lời này? Sao lại là cũng?"
"Chẳng lẽ đạo sĩ đó cũng biết một tu sĩ tên là Lý Phàm?" Rất nhanh sau đó, giống nhe hắn kịp phản ứng lại, hết sức kinh ngạc.
"Ha ha, chẳng lẽ là đạo hữu đã bế quan không ra ngoài nhiều năm? Ngay cả tên của Bí sứ đại nhân cũng không biết?" Hai mắt Hoàng Nhiên Kỳ nheo lại, cẩn thận đánh giá Lý Phàm.
"Bị đạo hữu đoán đúng mất rồi! Ta vốn là một tán tu ở biển Tùng Vân, mấy năm nay đã ra ngoài để tìm kiếm cơ duyên đột phá. Không ngờ lại đi nhầm, bị lạc trong một tiểu thế giới hung hiểm, mãi đến gần đây mới may mắn trốn thoát được." Lý Phàm lắc đầu, vẻ mặt ngàn vạn cảm khái.
Vừa nói, hắn còn miêu tả một cách sống động cho Hoàng Nhiên Kỳ những gì mình đã trải qua ở tiểu thế giới.
"Không có linh khí, ngược lại khắp nơi đều là yêu thú sao?" Hoàng Nhiên Kỳ quả thực bị hấp dẫn bởi cảnh tượng kỳ dị mà Lý Phàm miêu tả.