Thời gian trở về thời điểm hiện tại.
Thông qua Vân Thủy Huyễn Mộng Công, Lý Phàm đã hiểu rõ toàn bộ những chuyện mà Hàn Dịch đã gặp phải trong vài năm quan, trong mắt lộ ra vẻ hứng thú.
"Trải nghiệm của tên tiểu này đúng là muôn màu muôn vẻ."
"Tu sĩ bình thường cả đời cũng sẽ không gặp phải nguy cơ sinh tử, hắn thì một lần thám hiểm lại gặp được một cái."
"Bình thường mà nói, nếu như là người bình thường, hắn đã chết không biết bao nhiêu lần."
"Nhưng hết lần này đến lần khác lại thoát chết trong gang tấc."
"Thiên Vận Kinh", lông vũ Huyền Điểu. Đây chính là chỗ dựa của ngươi sao?"
Lý Phàm nhìn Hàn Dịch đang ngủ rất ngon, sờ sờ cằm.
"Đúng là trong họa có phúc, trong phúc có họa. Chẳng trách kiếp trước ngươi có thể có được định ngư cuối cùng, lại được thiên giáng di bảo Lam Vũ, mở ra Thiên Đô Hóa Vũ đan. Có số mệnh nghịch thiên như vậy, nhưng sau đó khi đi theo phân thân của ta thăm dò di tích thì lại nhiều lần gặp xui xẻo."
Lý Phàm dừng lại một chút, khẽ mỉm cười.
"Thật ra thì ngươi nói không sai. Dùng tu vi luyện khí viên mãn, trong vòng mười mấy năm tiến thẳng vào cảnh giới Kim Đan. Sau đó lại đạt được chân công Hợp Đạo phù hợp với bản thân ở Diễn Pháp Giác..."
"Đúng là có thể được xưng là 'Phi Long Tại Thiên, Thế Bất Khả Kháng'."