Bởi thế, sau hơn mười ngày lên kế hoạch, với Tự làm nội gián, Khang đã tìm được cơ hội thích hợp, dẫn hàng trăm tinh nhuệ trong thôn, lặng lẽ bao vây tẩm cung của Hàn Dịch.
Tuy Tự từng kể với hắn, vị thần linh giáng thế này có bản lĩnh rất mạnh, có thể hô mưa gọi gió, nhưng Khang vô cùng tự tin.
Những tinh nhuệ dưới trướng hắn đã vượt qua hàng núi xác chết và biển máu để tới đây.
Đến đao kiếm còn không sợ, huống gì mưa gió.
Mãi cho tới khi thiên thạch rơi xuống, nghiền nát hoàn toàn nhân sinh quan của Khang.
Thời gian quay về lúc hiện tại, đội quân thôn Khang thương vong thê thảm.
Tự tức giận tột cùng, âm thầm quan sát.
Hắn vốn chưa bao giờ nghĩ rằng Hàn Dịch thực sự là thần linh, có thể gọi hỏa tinh trên trời đến.
Không chỉ kế hoạch giết Hàn Dịch thất bại, mà thôn Trữ thân thuộc, nơi hắn sinh sống từ nhỏ cũng gần như bị phá hủy trong kiếp nạn này.
Rất nhiều gương mặt đã từng quen thuộc, nay trở thành những xác chết tan nát, cháy đen.
Tức giận, ghen tị, oán hận...
Đủ loại cảm xúc dâng trào trong lòng Tự, cuối cùng biến thành một giọng nói.
"Giết hắn! Giết hắn!"
Trong bóng tối bao la, Hàn Dịch đã hoàn toàn biến mất không dấu vết.
Nhưng Tự đã là đại tế ti mấy chục năm, phương pháp giao tiếp với thần linh của hắn không phải giả.
Tuy dao động trong cơ thể Hàn Dịch có chỗ khác với vị thần mà hắn cung phụng. Tự vẫn theo những dao động còn sót lại trong không khí, thẳng đường đuổi tới, cuối cùng cũng đuổi kịp Hàn Dịch.