"Thậm chí sau này, chuôi của Thiên Sát kiếm còn phá bỏ sự giam cầm của Thanh Phong. Quy xà Thái Nhất trấn áp ở Vân Thủy Thiên Cung kia cực khổ vô cùng, bị ép chìm vào trong giấc ngủ sâu."
"Mảnh vỡ còn vậy thì rốt cuộc Thiên Sát kiếm hoàn chỉnh sẽ mạnh đến mức nào?"
Trong lòng Lý Phàm chấn động.
Những gì hắn biết lúc này chính là ba nơi đã có mảnh vỡ.
Những nơi còn lại, có khi nào còn nhiều hơn không?
Thiên Sát kiếm này thật ra có bí mật gì khiến tất cả thiên địa chi phách đều hiện thân trấn áp?
Và chủ nhân của Thiên Sát kiếm, Ngư Phụ lão nhân sẽ có tu vi ra sao?
"Ngư phụ, Thiên Y, Phu tử..."
Lý Phàm nheo đôi mắt lại.
Rõ ràng ba người này là người quen cũ, nhưng chuyện cũ liên quan đến họ lại thần bí vô cùng. Giống như luôn có một tầng sương mù dày đặc bao phủ, khiến người ta không thể hiểu được.
Hơn nữa, Lý Phàm còn có cảm giác mơ hồ.
Bí mật giữa bọn họ rất quan trọng với mình!
"Hễ thấy kẻ thù là nóng mắt. Mong rằng không bao lâu nữa trong kiếp này, có thể âm thầm quan sát lúc ba người đại chiến."
Lý Phàm vừa thông qua Sát Cơ Vô Tướng khóa chặt Chu Khắc Bảo, tiếp tục theo dõi tình hình bên phía Long Dược Du.
Vừa khởi hành một lần nữa, bay về đích đến theo kế hoạch ban đầu.
Căn cứ vào những gì Long Dược Du miêu tả tiếp theo đây, khi Long Cửu Uyên trông thấy tàn kiếm Thiên Sát và Hắc Chiểu giằng co, trong lòng hắn vô cùng kinh hãi.