"Chư vị thấy thế nào? Là theo sau Lý Phàm, thu mua cùng hắn. Hay là..."
"Ha ha, muốn bám theo sau mông hắn để phát tài?" Tiếng cười nhạo khinh thường phát ra từ một người ngay tại hiện trường: "Mọi người đều biết, kẻ này âm hiểm xảo trá cùng cực. Nhớ lại hành vi của hắn trong quá khứ, có lần nào gióng trống khua chiêng mà không có mưu tính trước, muốn gài người khác một phen?"
"Mọi người tổn thất nặng nề trong vụ phổ hiền chân diệp còn chưa trôi qua được bao lâu đâu đấy. Chắc sẽ không quên mất đâu nhỉ?"
"Haizzz, Chu đạo hữu, đâu thể nói như thế được. Giờ đây không giống lúc xưa, bây giờ Lý Phàm thân là Bí Sứ thành Tùng Vân, trên người có chức quan chính thức. Há có thể lại làm xằng làm bậy như trước? Nếu hắn lại ác ý nhiễu loạn thị trường một lần nữa, phá hỏng sự ổn định của Tiên Minh, bên phía tổng bộ liệu có tha thứ cho hắn?" Một người khác cất giọng phản đối.
Mà lời vừa thốt ra, đa phần tu sĩ có mặt ở đây đều âm thầm gật đầu, tán đồng ý kiến.
"Đúng vậy! Theo ta thấy, dĩ nhiên hắn đã tiên đoán được cái gì đó nên lúc này mới có hành động lớn như thế. Phải biết, Hà Chính Hạo phụ trách chủ trì kế hoạch góp vốn kia, từ khi Lý Phàm xuất hiện đến nay và lập nghiệp. Ban đầu Lý Phàm có thể tích được danh tiếng to lớn như thế không thoát khỏi liên quan tới kế hoạch góp vốn này. Có thể nói, chiêu bài của hắn cũng không phải cái gì quá! Ta không tin hắn sẽ làm ra chuyện gì tổn hại mặt mũi uy tín!"