Hà Chính Hạo nghe vậy thì vỡ lẽ.
"Cuối cùng một trăm triệu độ cống hiến này nên xử lý thế nào. Đại nhân ắt đã có an bài từ sớm. Hà đạo hữu vẫn luôn làm tốt việc mà đại nhân phân phó, hoàn thành quyên góp độ cống hiến."
"Sau đó chờ đợi chỉ thị của đại nhân là được."
"Nhớ kỹ, những người làm thuộc hạ như chúng ta kiêng kỵ nhất là tự quyết định, tự cho là thông minh." Cao Viễn khuyên nhủ.
"Lần này may là đạo hữu chọn đến đây hỏi ta chú không phải hoảng loạn cuống cuồng dùng ngọc giản phân thân kia, bẩm báo với đại nhân."
"Nếu không chỉ sợ lần khảo nghiệm này của đạo hữu xem như thất bại rồi." Cao Viễn khuyên nhủ.
Hà Chính hạo nhíu mày suy tư một phen, cũng hít vào một hơi lạnh, vội vàng đứng lên thi lễ với Cao Viễn một cái.
"Đa tạ Cao huynh ra tay cứu giúp, sau này nếu có việc chi cần đến Hà mỗ, cứ mở lời!"
"Ha ha, Hà huynh nặng lời rồi. Sau này làm việc cho đại nhân, hai người chúng ta còn cần chăm sóc nâng đỡ lẫn nhau mới phải." Cao Viễn cực kỳ khách sáo trả lời.
Hà Chính Hạo được Cao Viễn chỉ điểm, cuối cùng mới yên tâm.
Sau đó hắn lại tiếp tục vội vã trở về, tiếp tục tiến hành kế hoạch góp vốn của mình.
Còn Cao Viễn nhìn theo bóng lưng đã đi xa của Hà Chính Hạo, ánh mắt khó giải thích.
Sở dĩ hắn năm lần bảy lượt lôi kéo Hà Chính Hạo cũng bởi vì nhận ra người này chiếm vị trí đặc biệt trong mắt Bí sứ đại nhân.