Nếu như Lý Phàm thật sự là Trường Sinh thiên tôn, như vậy hiện tại chính mình vì hắn hiệu lực.
Một khi chờ hắn khỏi hẳn thương thế, khôi phục tu vi...
Đến lúc đó sân khấu của bọn họ cũng không phải là biển Tùng Vân nho nhỏ an phận một góc này.
Hà Chính Hạo lại nhớ tới người thê tử của mình năm đó, ngọn lửa dã tâm đã tắt rất lâu trong mắt mơ hồ lại lần nữa bắt đầu cháy hừng rực.
-
Chỗ sâu Bố Chính đường.
Lý Phàm thu hồi lực chú ý, triệu hoán ra một thủy kính.
Hắn sờ cằm, quan sát mình trong kính.
"Ánh mắt coi thường tất cả..."
Hắn ngây người nhìn mắt của mình.
Không biết đã bao lâu Lý Phàm chưa nhìn kỹ bản thân mình.
Trong đầu hắn vô thức cho rằng bộ dạng của mình vẫn dừng lại ở dáng vẻ thư sinh gầy yếu lúc hai mươi tuổi.
Suy cho cùng cho dù dung mạo của hắn có già đi thì đến cuối cùng, một khi phát động 'Hoàn Chân'.
Hắn trở lại điểm neo thì vẫn mang dáng vẻ này.
Bởi vậy đối với Lý Phàm, già yếu trái lại là một ngụy mệnh đề.
Lão, bệnh, tử mà sinh linh thế gian đều vô cùng sợ hãi, đối với hắn lại chỉ là một loại "trạng thái" có thể thoát khỏi trong khoảng thời gian ngắn bất cứ lúc nào.
Ngay cả Lý Phàm đều có hơi "coi thường" những biến hóa sinh ra trên người mình ở mức độ nào đó.
Huống chi là chúng sinh Huyền Hoàng giới này.
Khấu Hồng, Đạo Huyền Tử, Hà Chính Hạo, Trương Chí Lương, Tiêu Hằng...