"Ta đang nghĩ, lần này Bí sứ đại nhân giao cho chúng ta hai nhiệm vụ này có thâm ý gì." Vẻ mặt Cao Viễn nghiêm trọng nói.
"Thâm ý? Không phải đã nói rất rõ ràng rồi à, chuyện này..." Hà Chính Hạo đầu tiên là bật cười, không để bụng, chỉ cho rằng Cao Viễn đã quá lo lắng.
Nhưng ngay sau đó, hắn chợt ngây ra.
Quét quanh trái phải một vòng, sáp tới, hạ thấp tông giọng hỏi: "Đạo huynh có cao kiến gì?"
Giọng điệu Cao Viễn thâm trầm nói: "Bí sứ đại nhân từ trước tới giờ đều lập kế trước hành động sau, không làm chuyện không có ý nghĩa."
"Nhưng hai chuyện giao cho chúng ta lần này lại có chút kỳ quặc."
Hà Chính Hạo hơi khó hiểu: "Kỳ quặc? Cái này lại nói từ đâu?"
"Đạo hữu cho rằng một trăm triệu độ cống hiến có nhiều không?" Cao Viễn không trả lời mà hỏi ngược lại.
"Nhiều, đương nhiên nhiều." Hà Chính Hạo bỗng cảm thấy ù ù cạc cạc, đương nhiên trả lời.
Cao Viễn khẽ cười nói: "Một trăm triệu độ cống hiến, ta cũng cảm thấy đây là con số cả đời đều khó mà với tới."
"Nhưng..."
"Hà đạo hữu ngươi nhớ lại xem, lúc Bí sứ đại nhân hắn nói ra con số 'một trăm triệu' này, ngữ khí, thần sắc từng có bất kỳ dao động nào không?"
Hà Chính Hạo không kiềm được có phần sửng sốt.
Hắn cau mày, một lát sau lại lắc đầu.
Giọng điệu Cao Viễn dửng dưng nói: "Vậy thì đúng rồi. Việc nhỏ bình thường giống như chỉ là ăn cơm, uống nước, Bí sứ đại nhân chỉ thuận miệng nhắc tới như thế, không dặn dò quá nhiều."