"Bởi vậy tu sĩ vẫn lạc nhiều vô số kể. Đời này tuy mặt ngoài ta chỉ có tu vi Kim Đan nhưng đã từng đồ sát mấy tu sĩ Nguyên Anh liên thủ. Dựa vào chiến lực thực tế ta biểu hiện ra thì vẫn có khả năng rất lớn sẽ bị điều động."
"Chiến trường châu Thiên Linh..."
"Vẫn là cách nó xa thì tốt hơn."
Sau đó Lý Phàm gọi Cao Viễn và Hà Chính Hạo đến, tuyên bố hai chuyện.
Chuyện thứ nhất là hắn tuyên bố bản thân cảm nhận được thiên đại cơ duyên hiếm thấy sắp xảy ra. Mà hắn hiện giờ là chúa tể nắm quyền thực tế của biển Tùng Vân, dựa vào nguyên tắc mưu cầu phúc lời vì tu sĩ biển Tùng Vân, quyết định mở lại kế hoạch chiêu mộ độ cống hiến.
Hạn mức cao nhất lần chiêu mộ này là...
Một trăm triệu.
Lúc Lý Phàm nói ra từ "một trăm triệu" này, Hà Chính Hạo trợn lớn hai mắt, ngây ra như phỗng, rất lâu chưa lấy lại tinh thần.
Mà trong ánh mắt Cao Viễn nhìn về phía Lý Phàm lại tràn đầy cuồng nhiệt.
Không chờ bọn họ hai khôi phục bình thường, Lý Phàm lại tuyên bố chuyện thứ hai.
Chiêu mộ độ cống hiến lần này rất quan trọng, không được có sơ suất.
Hắn muốn chuẩn bị thật đầy đủ.
Cho nên từ ngày hôm nay hắn sẽ tiến vào trạng thái bế quan bề sâu.
Đồng thời đóng lại tất cả phương thức liên lạc, ngăn chặn mọi quấy rầy.
Cho đến khi mọi thứ đều được chuẩn bị thỏa đáng mới xuất quan.