"Thực lực tổng thể của Ngũ Lão hội và Vạn Tiên Minh vốn ngang tầm nhau. Thậm chí vì sự tồn tại của Truyền Pháp thiên tôn mà Ngũ Lão hội mơ hồ bị đè ép một đầu. Nếu lực lượng của Vạn Tiên Minh lại được tăng cường, sợ là từ nay về sau Ngũ Lão hội các ngươi vĩnh viễn đều phải bị đè đầu không ngẩng được lên, liên tục rơi vào thế hạ phong."
"Đây là chuyện bọn ta không muốn nhìn thấy." Lý Phàm thành thật nói.
"Đây cũng là nguyên nhân ta lại vội vàng tới tìm ngươi như vậy. Ta cũng biết một gián điệp thường xuyên liên hệ với thượng cấp chắc chắn sẽ gây nên nghi ngờ. Nhưng chuyện xảy ra bất ngờ, ta cũng hết cách, chỉ có thể làm ra hành động bất đắc dĩ này." Lý Phàm thở dài, lắc đầu nói.
"Lời này là thật chứ?" Giọng điệu mặt người trở nên hết sức nghiêm trọng. Hắn cho rằng đối phương không đến mức lừa mình chuyện này, ắt hẳn trong lời có ẩn ý sâu xa.
Nhưng còn quan trọng hơn sấm ngôn Huyền Hoàng quy nhất thống...
Chuyện này thực sự có hơi quá giật gân.
Phải biết rằng từ lần trước, sau khi bản thân là người đầu tiên trong tổ chức báo lên tin tức sấm ngôn, nội bộ Ngũ Lão hội có động tác lớn liên tục.
Cấp trên đối đãi với mình cũng trở nên hoà nhã trước nay chưa từng có. Thậm chí hứa hẹn, chỉ cần lại lập thêm một công lao đồng cấp thì không chỉ có thể quang vinh về hưu, không cần một đường phấn đấu nữa. Mà còn có thể chuộc về thần hồn khế của mình, từ đây trở thành "cư sĩ tự tại" làm người ta hâm mộ nhất trong quần thể tu sĩ Ngũ Lão hội...