"Lý đạo hữu ra một nước cờ cao, chúng ta thua cũng không oan ức."
"Nhưng việc này ngay từ đầu là ý của Đàm Đài Xán. Chúng ta nhất thời bị mụ mị đầu óc..." Chu Khắc Bảo cảm thấy nhục nhã hổ thẹn nói.
Lý Phàm mỉm cười, không nói gì.
"Vậy bây giờ ngươi tìm ta là có ý gì?"
"Không đến mức bảo ta ra tay mua những vật tư mà các ngươi đã cắt xén đó chứ." Vẻ mặt Lý Phàm không thay đổi, hắn chậm rãi uống một tách trà, nhìn Chu Khắc Bảo."Tuy ta khá giàu có, nhưng độ cống hiến trên người cũng không phải gió lớn thổi tới. Những vật tư này ngoài dùng để xây dựng tiên thành ra dường như cũng không có tác dụng gì khác."
Chu Khắc Bảo vội vàng lắc đầu: "Sao bọn ta có thể không biết điều như thế được."
Hắn dè dặt nhìn Lý Phàm, khom người lấy lòng nói: "Thật ra, ta đến gặp đạo hữu, là muốn dĩ hòa vi quý..."
Lý Phàm đặt mạnh tách trà xuống, phát ra một tiếng vang lớn, làm cho Chu Khắc Bảo sợ hãi đến mức không nói nên lời, đứng thẳng dậy.
Sắc mặt Lý Phàm lạnh lùng, trong mắt hiện lên sát ý: "Dĩ hòa vi quý, hình trước đây các ngươi không có suy nghĩ như vậy."
"Cắt xén nhiều vật tư như vậy, lại còn dưới tiền đề ta lập giấy bảo đảm thực hiện quân lệnh. Là muốn ép Lý Phàm ta vào chỗ chết."
Chu Khắc Bảo liên tục xua tay, run rẩy giải thích: "Tuyệt đối không có suy nghĩ này! Tuyệt đối không có suy nghĩ này! Từ đầu đến cuối, chúng ta cùng lắm chỉ là cầu tiền tài..."