Tự mình tiến hành động tác nguyên bản của mình.
Loại cảm giác bị bài xích khắp nơi ăn mòn tâm thần Lý Phàm.
Cuối cùng sau khi đi khắp trên dưới toàn tông lại vẫn không tìm được mục tiêu.
Lý Phàm không nhịn được nữa.
"Sư tỷ!"
"Sư tỷ rốt cuộc ngươi đâu rồi?!"
Suy nghĩ rất lâu hắn mới nhớ được làm sao để nói.
Sau đó dùng giọng khàn khàn giận dữ hét lên.
Âm thanh càng lúc càng lớn.
Truyền khắp cả Đại Đạo tông.
Ngay sau đó, tất cả tu sĩ trong Đại Đạo tông đều cùng nhìn qua hắn.
Cho dù đã trở nên có chút điên khùng.
Lúc này bất thình lình bị những tu sĩ vốn không nhìn mình nhìn chằm chằm, thân thể Lý Phàm cũng nháy mắt trở nên cứng đờ.
Hắn dừng tiếng gào thấp không có ý nghĩa, hơi di chuyển thân thể của mình, nỗ lực thoát khỏi vạn chúng chú mục.
Nhưng hắn lại phát hiện, ánh mắt tất cả tu sĩ lại đều cùng chuyển động theo hắn.
Một màn quỷ dị khiến trái tim chết lặng của Lý Phàm có phần lạnh ngắt.
Sau đó làm hắn nổi nóng.
Lý Phàm giận mất lý trí ôm lấy một tảng đá đập mạnh tới một đệ tử Đại Đạo tông cách mình gần nhất.
Đối phương tuy chỉ là tu vi Kim Đan, nhưng lúc này một thân tu vi của Lý Phàm đều bị phong tỏa, không khác gì người phàm.
Đáng lý không phải là đối thủ của đối phương.
Nhưng tu sĩ đó đối mặt với cuộc tập kích bất ngờ của Lý Phàm lại không tránh không né.