"Sư điệt muốn đi nơi nào?" Một lão giả mày dài quan sát Lý Phàm, cười híp mắt hỏi.
"Đổng sư thúc, Khương sư bá..." Sắc mặt Lý Phàm thoáng chốc trở nên hơi khó coi.
Hai vị này chính là thành viên trong mười bảy trưởng lão Hợp Đạo của Đại Đạo tông.
Xem ra kế hoạch chạy trốn của mình vẫn đã bị phát hiện.
Tuy như thế nhưng Lý Phàm lại không định ngồi chờ chết.
"Ha ha, hai vị trưởng bối cũng biết đấy, sư tỷ nàng thăng chức chưởng môn, ta tuy có vinh yên cùng nàng nhưng thực ra trong lòng cũng có đôi chút phiền muộn."
"Sư tỷ nàng hiện tại có địa vị được tôn sùng, thực lực càng như mặt trời ban trưa. Ta là đạo lữ của chưởng môn lại chỉ có tu vi Hóa Thần, khó tránh bị người ta nói này nói nọ. Áp lực trong lòng cũng rất lớn."
Lý Phàm giả vờ như vô cùng khổ não, từ từ tới gần hai người: "Trong môn bách phế đãi hưng, môn nhân đệ tử mỗi người đều có nhiệm vụ riêng. Riêng chỉ có ta cả ngày không có việc gì, thực sự..."
Không hề có dấu hiệu, một luồng khôi quang hỗn độn từ trong mắt Lý Phàm bắn ra, nhắm vào hai trưởng lão Đổng, Khương.
Đúng là thần thông độc ác trong "Đoạn Hồn Chiếu Thần Công" Lý Phàm sở tu, 'Trảm Thần Cức Hồn Quang'.
Có thể trực tiếp thương tổn tới thần hồn tu sĩ, cho dù đối phương là tu sĩ Hợp Đạo, Lý Phàm cũng có tự tin, đối phương bất ngờ không kịp đề phòng nhất định cũng phải bị chịu thiệt thòi lớn!