Biểu hiện nhìn như không khác biệt gì mấy với đệ tử bình thường nhưng thực ra Lý Phàm đã chuẩn bị sẵn để tùy thời chạy trốn.
Không phải vì Lý Phàm muốn muốn phản bội Đại Đạo tông, mà là vì...
Trong trăm năm dưới chân núi, một lần tình cờ Lý Phàm đã phát hiện Triệu sư tỷ đang lén lút thu thập huyết dịch của những tu sĩ thậm chí là của người phàm cảm nhiễm 'tiên ôn'.
Tuy mỗi lần chỉ lấy một giọt, động tác cũng cực kỳ bí ẩn.
Nhưng làm sao có thể trốn qua ánh mắt của người chung sống sớm chiều như Lý Phàm?
Lúc mới đầu, sau mỗi lần lấy máu hàng mẫu, Triệu sư tỷ đều sẽ bệnh nặng một trận.
Dựa vào sự chiếu cố hết lòng của Lý Phàm và đan dược sung túc hộ thể, nàng mới yên ổn gắng gượng qua được.
Lý Phàm dò hỏi nàng nguyên nhân, sư tỷ lại chỉ là nói đùa bản thân cũng muốn thử nghịch chuyển 'tiên ôn' chi lý, trực tiếp chứng đạo trường sinh.
Lý Phàm tự nhiên không tin.
Nhưng biết tính tình Triệu sư tỷ, một khi nàng quyết định chuyện gì thì cho dù người đạo lữ đã làm bạn trăm năm như hắn cũng khuyên không lại.
Dứt khoát cũng không khuyên ngăn nữa, chỉ nói với nàng là "lấy thân thể làm trọng".
Về sau, nàng dường như thật sự nghe đề nghị Lý Phàm, dần dừng thu thập hàng mẫu huyết dịch.
Khoảng cách ngã bệnh càng lúc càng ngắn, triệu chứng mỗi lần cảm nhiễm cũng càng ngày càng nhẹ.