Nếu bị tra ra bọn họ người mang yêu pháp của Huyền Thiên giáo, kết cục ắt hẳn thê thảm vô cùng. Bị phế bỏ tu vi chỉ sợ đều là nhẹ.
Sau khi trải qua một phen thương thảo chật vật, hai người quyết định không đến thời khắc tất yếu thì tuyệt đối không tiến hành song tu.
Kế hoạch tốt đẹp đấy, nhưng mà...
Lại năm năm trôi qua, bình cảnh quỷ dị lại lần nữa xuất hiện trong cơ thể hai người.
Mặc cho bọn họ tu hành thế nào cũng không cách nào tiến thêm.
Hai người kiên trì một năm trong cơn giãy giụa.
Một năm ròng rã, bọn họ đều không nghỉ ngơi một khắc, toàn bộ tinh lực đều dùng hết trên tu hành.
Nỗ lực lấy nhân lực phá vỡ bình cảnh.
Nhưng lại tốn công vô ích.
Cảm giác tuyệt vọng khi tu vi trước sau vẫn dậm chân tại chỗ dày vò hai người.
Mà Lý Phàm và Triệu sư tỷ cũng đều là người một lòng hướng đạo, quyết không cho phép bản thân vĩnh viễn dừng lại ở cảnh giới trước mắt.
Thế là vào năm bị cấm đoán thứ chín, bọn họ thực sự không nhịn được nữa lại tiến hành song tu lần thứ ba.
Củi khô lửa cháy, tư vị tiêu hồn càng sâu hơn trước.
Không ngoài dự liệu, sau khi song tu, bình cảnh biến mất không còn tung tích. Tu vi của hai người cũng tiến thêm một bước.
Tuy không đột phá tại chỗ nhưng cũng cách không xa.
Hai người sau khi kích tình, bình tĩnh trở lại lại cảm thấy sợ hãi.