" Các ngươi! Đáng chết!"
Vứt bỏ mọi thứ ra phía sau, Tần Thủ điên cuồng công kích hai người, cứ như muốn đá ngọc cùng nát. Trong một lúc, cho dù Triệu sư tỷ với Lý Phàm hợp sức ứng phó nhưng vẫn có chút vất vả.
Nhưng cuộc tiến công đã mất đi lý trí thì sao có thể duy trì lâu dài được. Dần dần, chờ khi hai người thích ứng được với tiết tấu tấn công của Tần Thủ thì hắn ngược lại phải rơi vào thế hạ phong.
Mà trong cuộc chiến kịch liệt này, Tần Thủ cũng tuyệt vọng phát hiện ra bản thân đã bị thương rất nặng. Hắn muốn trốn chạy nhưng lại không cách nào làm được.
" Cẩu nam nữ! Ta nguyền rủa các ngươi!"
Dưới ánh mắt oán độc của Tần Thủ, triệu sư tỷ quét ra một kiếm, thế là đầu của hắn bay lên cao, chết không nhắm mắt.
Thấy cường địch mất mạng, Lý Phàm mới thở nhẹ một hơi.
" Lúc nãy do cố ý khiến hắn phát cuồng, nếu có nói ra lời gì mạo phạm, mong sư tỷ thứ lỗi cho ta." Lý Phàm có chút áy náy nói với Triệu sư tỷ.
" Ngươi với ta thực chất đã là phu thê, sao lại còn khách sáo như vậy chứ?" Triệu sư tỷ chau mày hỏi ngược lại.
Lý Phàm vỗ trán:" Là ta ngốc nghếch rồi!"
Thu dọn tàn cục, hai người trở lại mật thất trong di tích. Lúc này hai người đã mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, Lý Phàm ôm lấy Triệu sư tỷ, chìm sâu vào giấc ngủ.
Chờ khi bọn họ tỉnh lại, không muốn lập tức trở về tông môn. Sau một lúc do dự, bọn họ quyết định trừ bỏ ( Thiên Địa Giao Chinh Phú).