Châu Tàn Hồng, nội thành Vị Xương, trong một tửu lâu, Lữ Phạm uống cạn một chung linh tửu, có chút chán nản hỏi Lý Phàm.
Lý Phàm cứ ngơ ngẩn không trả lời.
" Hoặc là do thực lực của chúng ta vẫn chưa tới, không đạt đến tiêu chuẩn chọn lựa của Triệu sư tỷ?"
Thần sắc Lữ Phạm có chút mê mang, lẩm nhẩm tự hỏi.
Tuy Lý Phàm chỉ là một sợi tàn niệm nhưng khi nhìn Lữ Phạm mơ hồ có phần ngây dại, tận mắt chứng kiến biến hóa tâm lý của hắn, nên đã phát giác được chút không bình thường.
Lúc bắt đầu, hắn ôm tâm lý có thì tốt không có thì thôi, quyết định đi theo Lý Phàm đến đây chủ yếu là muốn du ngoạn. Đối với vị Triệu sư tỷ mỹ diễm vô song, phong hoa tuyệt đại, Lữ Phạm chỉ có ý tưởng trêu chọc mà thôi, chứ không hề thật sự ngưỡng mộ.
Dù gì thì mỹ sắc đối với tu sĩ mà nói thua xa cảnh giới với tu vi. Nhưng từ khi đến lãnh thổ Nhất Tâm tiên tông, Lữ Phạm lại âm thầm phát sinh một biến hóa nào đó. Hắn ngày càng trở nên hứng thú đối với Triệu sư tỷ và Vệ Đại Tiên Tông.
Càng tiếp xúc càng biết nhiều, thì cái cảm giác " cầu mà không được, nên lại càng muốn có được trong tay " đang liên tục ăn sâu vào đầu óc hắn, khiến hắn nhớ nhung không thể quên, ăn không ngon ngủ không yên. Thế nên giờ đây hắn cứ như sắp phát cuồng, gần như đã lạc mất bản thân.