"Chúng ta muốn bán, nhưng mấy món này ngoài việc dùng trong xây tiên thành thì chẳng có tác dụng gì khác!"
"Bây giờ trong thiên hạ ngoài biển Tùng Vận ra có nơi nào đang thi công thành nổi."
"Tên nhóc Đàm Đài Xán đó lại hẹn hạ như vậy! E rằng không lâu nữa thôi hắn sẽ tìm đến cửa uy hiếp!"
"Hừ, rất có khả năng. Dù sao thì cắt xén vật liệu xây thành hay âm thầm đút lót đều là những chuyện không thể đưa ra ánh sáng."
Càng thảo luận mọi người càng bực bội.
Vẫn là giọng nói uy nghiêm kia trấn an mọi người.
"Đừng tự làm rối tung lên, tình hình vẫn chưa tệ như chúng ta tưởng tượng."
"Mọi thứ đều do chúng ta tự đoán mà thôi, có khả năng chỉ do mình đang tự hù dọa mình."
"Thế này, nếu bên phía Đàm Đài Xán không liên lạc được vậy thăm dò thử bên phía Lý Phàm. Xem thử rốt cuộc tình hình như thế nào."
Chu Khắc Bảo nghe vậy gật đầu.
"Tuy người này là tu sĩ thượng cổ, nhưng vô cùng thần bí. Tu vi Kim Đan lại có thể làm mưa làm gió liên hệ với nhiều Hóa Thần uy tín như vậy, không thể sơ suất." Người đó dặn dò.
"Long đạo hữu yên tâm, ta sẽ xem xét." Chu Khắc Bảo đáp.
Bóng người đó dần dần biến mất, Lý Phàm cũng thu tầm mắt.
"Hóa ra là một đám người ô hợp." Hắn mỉm cười.
Bây giờ suy nghĩ kỹ càng làm thế nào để lột da đám người bọn họ.
Sự kiên nhẫn của Chu Khắc Bảo vượt ngoài tầm dự đoán của Lý Phàm.