Người đứng phía sau đứng kế mình đơn giản chỉ vì thù hận và lợi ích.
Bọn họ cũng sẽ không khiến mọi chuyện ầm ĩ đến mức không thể thu dọn được, khiến cấp trên phải tra xét.
Đến cuối cùng nhất định phải hoàn thành xong tiên thành Tùng Quân.
Đây chính là mệnh lệnh cao nhất của Vạn Tiên Minh, không ai dám làm trái.
Còn công trình này hoàn thành trong tay ai, Vạn Tiên Minh hoàn toàn không quan tâm.
Nhưng lại liên quan đến tiền đồ tương lai của Lý Phàm và các tu sĩ đang theo hắn.
"Phần vật liệu bị cắt xén trong danh sách nhất định còn nằm trong tay Chu Khắc Bảo."
"Điều phải làm hiện tại là nghĩ cách để bọn họ nôn đống đồ đấy ra."
Nghĩ đến đây Lý Phàm khỏi động Sát Cơ Vô Tướng nhìn Chu Khắc Bảo.
Trong một căn phòng u tối trên thuyền Độ Trần.
Chu Khắc Bảo sốt ruột đi tới đi lui, một quang ảnh mơ hồ không ngừng nhấp nháy trước mặt hắn.
Một lúc sau quang ảnh ngừng nhấp nháy, vài bóng người xuất hiện trong đó.
"Thế nào? Đàm Đài Xán nói sao?" Chu Khắc Bảo vội hỏi.
"Tin tức đã gửi đi nhưng vẫn chưa trả lời."
"Cũng không trả lời ta."
"Thẳng thừng từ chối nhận!"
Các giọng nói khác nhau không ngừng vang lên.
Nét mặt của Chu Khắc Bảo căng ra như gan lợn tức đến mức muốn chửi cha mắng mẹ. Nhưng mà miệng chỉ khẽ run rẩy cuối cùng cũng nhịn xuống.
Im lặng một lúc, một đạo nhân đối diện không nhịn được hỏi: "Rốt cuộc Đàm Đài Xán hắn muốn gì?"