"Hơn nữa nhân tài trong biển Tùng Vân đông đúc khó khánh việc bỏ sót. Nay ta bổ nhiệm Cao Viễn là tổng thường thị, nếu có người xung phong bằng lòng góp sức xây dựng tiên thành thì có thể đến tìm hắn."
Câu nói này lập tức khiến các tu sĩ vốn không hài lòng vì bỏ lỡ cơ hội tốt trở nên hào hứng hơn.
"Các vị!" Cuối cùng Lý Phàm tổng kết lại.
"Có thể nói Ngũ Lão hội tập kích đã khiến biển Tùng Vân chúng ta chịu tổn thất nặng nề."
"Bố Chính đường, Sách Trận đường, Diễn Võ đường trên đảo gần như đã bị diệt toàn bộ! Khiến cho nhiều chức vị hiện nay đang bỏ trống, ngay cả những sự việc bình thường biển Tùng Vân chúng ta cũng không thể nào truyền xa được!"
Nói đến đây Lý Phàm dừng lại một lúc.
Thở dài một cái, ánh mắt lướt qua mọi người, tràn đầy mong chờ nói: "Mong dưới sự cố gắng của các vị, chúng ta có thể tái hiện lại vinh quang của biển Tùng Vân nhanh nhất có thể!"
Các tu sĩ không biết biển Tùng Vân có vinh quang hay không nhưng ý trong lời nói của Lý Phàm rất rõ ràng Bởi vì Ngũ Lão hội tập kích, các vị trí trên đảo còn trống rất nhiều! Thuộc hạ dưới tay ta có trăm người căn bản không thể lắp đầy các chỗ trống này! Các ngươi ai có năng lực mau đến đây đi! Cơ hội hiếm có, đợi nửa năm sau xây dựng tiên thành xong, mọi thứ đã muộn rồi!"