Tiếp đó trong lòng cảm thấy không phục.
Tuy Lý đại sư có tài năng thôi diễn thiên cơ, nhưng dù nói thế nào cũng chỉ là tu vi Kim Đan, trong số tu sĩ may mắn sống sót ở biển Tùng Hải có rất nhiều tu sĩ Nguyên Anh, dựa vào đâu để ngươi làm đảo chủ chứ?
Người đời đều biết gia cảnh của Lý Phàm không tầm thường, đừng nói là bỏ tiền ra mua chức này đó chứ?
Còn lên giọng phách lối như thế, nghi thức trùng kiến gì đó nữa chứ.
Đủ loại suy nghĩ dấy lên.
Nhưng cho dù thế nào chức vị đảo chủ đại diện này cũng do tổng bộ Vạn Tiên Minh ban xuống, có xác nhận rõ ràng, cho dù trong lòng những người này xem thường như thế nào cũng không dám làm trái.
Thế nên đa số mọi người đều mang theo tâm trạng xem kịch hay chờ đợi ngày đó đến.
Rất nhanh, bảy ngày sau một đoàn tu sĩ biển Tùng Vân tại địa điểm cũ của đảo Vạn Tiên.
Thậm chí có vài thành viên không thuộc thể chế cũng nghe ngóng được chuyện này nên đã đến góp vui.
Mọi người trò chuyện với nhau, nhìn thấy hố đen sâu không thấy đáy trên mặt biển rồi nhớ lại chuyện trước đây ở đảo Vạn Tiên đều xúc động không thôi.
Thời gian dần trôi qua, tu sĩ đến xem lễ ngày càng nhiều.
Nhưng chính chủ Lý Phàm từ đầu đến cuối vẫn chưa xuất hiện.
Vì thế mọi người khó tránh khỏi lên tiếng bàn tán.
Ngay lúc này một luồng sáng từ đằng xa bay tới thu hút sự chú ý của mọi người.