Kinh Luân công tử từ tốn nói.
"Ra vẻ thần thần bí bí chỉ vì lý do này?" Không ngờ yêu cầu vô cùng kỳ lạ này lại có liên quan đến Quỷ Dị phân bố khắp nơi. Lý Phàm không khỏi cạn lời.
"Chỉ vì lý do này?" Đệ Nhất Kinh Luân liếc nhìn Lý Phàm.
"Lý đảo chủ đừng xem thường Quỷ Dị. Bọn chúng không hề dễ đối phó như tưởng tượng đâu."
Trong lời nói có ý gì đó nhưng lại không nói rõ chi tiết.
Lý Phàm nghe vậy thu lại vẻ xem thường trên gương mặt, khẽ gật đầu.
Đổi chủ đề rồi lại hỏi: "Vậy tại sao lại bổ nhiệm ta làm đảo chủ đại diện? biển Tùng Vân này..."
Đế Nhất Kinh Luân cắt ngang câu hỏi của Lý Phàm, chậm rãi lắc đầu: "Xem ra từ thời thượng cổ, tông môn lừa gạt nhau quá nghiêm trọng. Lý đảo chủ có hơi đa nghi quá."
"Yên tâm, mọi thứ đều làm theo điều lệ quy trình."
"Theo quy định từ thượng cổ lưu truyền đến ngày nay, khi cơ cấu Vạn Tiên Minh ở nơi nào đó bị tiêu hủy toàn bộ sẽ do người có chức vị cao nhất trong đám tu sĩ may mắn còn sống sót ở khu vực đó tự động kế thừa nhiệm vụ hành chính số một."
"Nếu như có nhiều tu sĩ có cùng chức vị vậy sẽ dựa vào năng lực thực chiến cao thấp để quyết định lựa chọn người phù hợp."
"Đạo hữu có sức mạnh chém bốn vị Nguyên Anh, tuy mượn danh nhân vật bên ngoài nhưng mà mấy cái cớ này lừa gạt người khác còn được, còn muốn che giấu Vạn Tiên Minh bọn ta thì suy nghĩ viễn vông."