Những tu sĩ giáp trụ liên tục thúc giục không chút thương xót.
Lần đầu tiên, đám người Vạn Tiên Minh nhìn người khác dưới góc độ của con sâu con kiến nên khó tránh khỏi mất bình tĩnh.
Sắc mặt bọn họ dần dần tái nhợt, vô thức tuân theo sự sắp xếp của các tu sĩ giáp trụ.
Trong lúc bọn họ liên tục tiến về trước, cơ thể bọn họ vẫn không ngừng thu nhỏ lại.
Hao tốn thời gian hơn mười ngày, cuối cùng đám người cũng đã đi vào lầu các.
Lúc này, vị thư sinh trong mắt bọn họ như một ngọn núi lớn, trụ chống trời.
"Ngồi đi." Thư sinh ôn hòa nói.
Nhưng khi giọng nói lọt vào tai của mọi người, nó lại giống như hồng chung đại lữ, vang vọng khắp thiên địa.
Không ngừng quanh quẩn trong lòng bọn họ.
Dường như đi thẳng vào sâu thẳm linh hồn, dù đám người có ngăn cách cảm tri của bản thân thì vẫn không có cách nào ngăn cản được giọng nói của thư sinh trong đầu.
Thế là bọn họ đều mất đi khống chế thân thể, ngoan ngoãn ngồi trên mặt đất.
"Đây là thần thông gì?"
Tất cả mọi người đều cảm thấy kinh hãi.
Các tu sĩ giáp trụ đồng loạt thi lễ với thư sinh, thấy đám người Vạn Tiên Minh đã ngồi yên vào chỗ thì lặng lẽ rời đi.
Thư sinh nhìn đám người, thở dài: "Lại là một đám cừu non lạc đường."
"Có điều, các ngươi đã có duyên đến tận đây, ta sẽ không để các ngươi lầm đường lạc lối nữa."