Đồng thời, hắn cũng hiểu ra một đạo lý, nếu muốn tu hành nhanh hơn, ngoại trừ tư chất và sự nỗ lực của bản thân thì việc càng quan trọng hơn là lấy lòng vị tiên sư đại nhân kia.
Từ những lời nói vô tình của tiên sư đại nhân, Diệp Phi Bằng biết được rằng hắn dường như rất coi trọng tiến độ luyện hóa viên "Thú Thần châu" kia.
Cho nên, khi Diệp Phi Bằng tu luyện, hắn cũng không quên luôn mang theo Thú Thần châu bên người để tiện bề cảm ngộ.
Ngày hôm nay, sau khi hắn ôm Thú Thần châu chìm vào giấc ngủ say, dường như hắn đã mơ một giấc chiêm bao.
Trong giấc mộng, hắn nhìn thấy một con chim chín đầu dữ tợn và đáng sợ đang treo lơ lửng trên bầu trời.
Thân hình nó cao lớn gần như chiếm cả một vùng trời.
Mỗi cái miệng của chín cái đầu đang nhai ngấu nghiến thứ gì đó.
Với những gì Diệp Phi Bằng đã nhìn thấy bây giờ, hắn nhận ra đó là những thứ còn sót lại đang giãy giụa của chân con rồng, cả một dãy núi hoàn chỉnh và những thân cành của một cây đại thụ màu xám đậm...
Cảnh tượng xung quanh tràn ngập tiếng kêu rên tuyệt vọng và thống khổ, thế giới chìm trong một vùng huyết sắc.
Tâm trí còn non nớt của Diệp Phi Bằng bị cảnh tượng tận thế này làm cho chấn động.
Hắn đứng yên ngơ ngác ở đó, không thể nhúc nhích được.
Đúng lúc này, một trong những cái đầu của con chim chín đầu ở trên bầu trời dường như đã phát hiện ra sự hiện diện của hắn.