Lý Phàm cảm ứng nơi Sát Cơ Vô Tướng khóa chặt. Đã hơn một năm trôi qua, người này vẫn chưa trở về Huyền Hoàng giới từ trong mắt biển.
Xem ra hắn đã thu hoạch được rất nhiều từ lần kỳ ngộ này.
"Không sao cả, ngươi không thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta."
Lý Phàm đưa mắt nhìn Vân Thủy Thiên Cung đang đứng sừng sững trên bầu trời một lát, gạt bỏ suy nghĩ của mình và lặng lẽ quay trở lại...
Đảo Thân Hóa.
Dạo gần đây, Diệp Phi Bằng rất đắc ý về bản thân.
Khoảng thời gian trước, từ sau khi vị tiên sư kia đem bọn họ đưa đến hòn đảo này và không thèm quan tâm đến bọn họ, bỗng nhiên xuất hiện lại lần nữa.
Đồng thời, đây cũng là lần đầu tiên hắn kiểm tra tiến độ tu hành của một đám trẻ ở trên đảo.
Những người khắc khổ tu luyện và tiến bộ vượt bậc sẽ được hắn ban thưởng linh thạch và đan dược.
Mà những người lơ là tu luyện, tu vi trì trệ thì sẽ bị trừng phạt phải chiến đấu cùng "ác nhân khôi lỗi" trong ba ngày ba đêm.
Nói văn vẻ thì là chiến đấu nhưng thực chất đó là ẩu đả đơn phương.
"Ác nhân khôi lỗi" là cách là bọn trẻ trên đảo gọi tên những khôi lỗi trông ngu ngu ngơ ngơ kia.
Ban đầu, bọn họ còn nghĩ rằng khôi lỗi này chắc rất dễ đối phó.
Sau khi tu hành một thời gian ngắn, một vài đứa trẻ kích động, chủ động khiêu chiến với khôi lỗi.