Hà Chính hạo hơi thở dài nói: "Mời các vị về đi thôi! Đợi đến khi nào sóng gió qua đi, Lý đại sư vẫn quyết tâm mở quỹ, ta sẽ thông báo cho mọi người sau."
Hà Chính Hạo nói ra những lời này lấp lửng mập mờ.
Nhưng lời nói càng theo cách nửa rõ ràng nửa không thế này, càng dễ khơi dậy những liên tưởng không chính đáng.
Nhân tố bất khả kháng? Sóng gió qua đi?
Vị Lý đại sư này là nhân vật chỉ cần dùng đến tiền thì cho dù là tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng sẽ sống sờ sờ bị hắn đè chết.
Hiện tại vậy mà lại chỉ có thể bị ép đến bất lực, bị ép phải dừng việc gây quỹ.
"Nhất định là đã đả động đến lợi ích của người nào đó rồi. Xì..."
Tu sĩ ở hiện trường ai ai cũng lộ ra biểu cảm thì ra là vậy, sau khi trao đổi ảnh mắt với nhau, đều im lặng không nói gì nữa.
Trong lòng vì bản thân không thể lên đúng chuyến xe phát tài mà cảm thấy phẫn nộ, đồng thời cũng ôm bất bình thay Lý Phàm.
"Đợi mọi chuyện khôi phục quỹ đạo, nhất định phải thông báo cho ta trước tiên đấy."
Bọn họ lén lút gặp Hà Chính Hạo nói về chuyện này.
Hà Chính Hạo thu lấy không ít quà cáp, kiếm được một khoản phát tài nho nhỏ đương nhiên là luôn miệng đáp ứng.
Lý Phàm lần này tạm thời dừng việc gây quỹ đầu tư độ công hiến, có tổng điểm độ cống hiến tăng trưởng quá nhanh, mơ hồ có chút mất khống chế, đó cũng là lý do vì sao hắn muốn tạm thời hoãn lại.