"Đây là đâu vậy?" Cứ nghĩ mình vẫn đang nằm mê, Hứa khắc lại đưa mắt dò xét xung quanh.
Lý Phàm tàn nhẫn tặng cho hắn một vết cào, Hứa Khắc lúc này mới đột nhiên tỉnh táo lại.
"Oa! Ngự Thú tông! Ta quay về rồi!" Nhận ra cảnh vật xung quanh, Hứa Khắc vô cùng kích động nhảy cẫng lên.
Trên mặt Lục Nhai lộ ra một nụ cười.
Đưa tay sờ đầu Hứa Khắc, hỏi về trải nghiệm truy tìm Liệt Giới Kình của hắn trong ba năm này.
Hứa Khắc đương nhiên là cay đắng phàn nàn.
Sau một phen an ủi, tán thưởng, lúc này sắc mặt của Lục Nhai trở nên nghiêm chỉnh, bắt đầu bàn giao chính sự.
"Tiếp theo đây, vẫn còn một chuyện càng quan trọng hơn nữa muốn giao cho ngươi."
Nghe thấy Lục Nhai nói, hắn mới vừa về đến Ngự Thú tông chưa được bao lâu lại phải ra ngoài, vẻ mặt Hứa Khắc đột nhiên trở nên suy sụp.
Nhưng mà nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lục Nhai, Hứa Khắc vẫn gật đầu đáp ứng.
"Lục Nhai sư huynh, là chuyện gì vậy?"
"Ta muốn người, thay ta đi Nam Minh tặng một món đồ." Lục Nhai trầm giọng nói.
"Nam Minh? Hình như có nghe qua ở đâu đó..." Hứa Khắc gãi gãi đầu, sau một hồi suy nghĩ, hắn chợt bừng tỉnh.
"Ồ! Chính là cái nơi có rất nhiều yêu thú đó nhỉ..."
Lý Phàm đang muốn cẩn thận lắng nghe, đột nhiên phát giác ra cảnh vật và âm thanh trở nên mơ hồ.
"Đây là..."