Ngọn lửa màu đỏ gay thiêu đốt mặt đất, dung nham dữ tợn tùy ý chảy ra.
Tất cả những sức mạnh mang tính hủy diệt, tất cả đều ngưng trệ ở ngoài khe nứt.
Chém ra sức mạnh của khe sâu, vẫn đang quanh quẩn không tiêu tan, ngăn cản sự ăn mòn của ngọn lửa.
Từ trong tiểu thế giới có thể nói là luyện ngục này, sáng tạo ra một thiên đường sinh cơ bừng bừng như vậy.
"Nhìn vấn đề theo góc độ khác nhau, đáp án lấy được cũng hoàn toàn khác nhau."
Lý Phàm lại nghĩ đến vấn đề trước đó người phàm thoát ly Huyền Hoàng giới, như có chút ngộ ra.
Xuyên qua một thông đạo vô hình trên bầu trời, đoàn người bọn họ quay trở về trong Huyền Hoàng giới.
Bạch quang yếu ớt chậm rãi biến mất, khi Lý Phàm thấy rõ cảnh sắc trước mắt, nhất thời có chút kinh ngạc.
Bởi vì vừa nãy rõ ràng bọn họ bay ra khỏi cảnh tượng này.
Một bức tranh cổ nhìn có chút cũ nát được treo trên tường.
Bức tranh miêu tả thế giới thung lũng bắt giữ Liệt Giới Kình, nơi mà Hứa Khắc và Lý Phàm đã từng ở trước đây.
Mà ở trên bức tường trong căn phòng của nơi này, vẫn còn có thêm không dưới ba mươi mấy bức tranh nữa.
Làm cho Lý Phàm có hơi kinh ngạc đó là, có những bức tranh ở phía bên trên nó dường như được bảo phủ bởi một tầng năng lượng thần bí, ngăn cách sự dò xét của người ngoài.
Cho dù "Thiên Mệnh Huyền Điểu" của hắn cũng không có cách nào nhìn rõ nội dung ở trong bức tranh.