"Ha ha ha! Ta thành công rồi!"
Bên cạnh Hàn Dịch, một vị tu sĩ đột ngột đứng lên, hô lớn nói.
Hàn Dịch đang nhắm mắt ngưng thần không khỏi cũng chịu một chút ảnh hưởng, hình dạng hắc vũ lại một lần nữa tan rã.
Hắn khẽ nhíu mày.
Chờ khi hắn vất vả tĩnh tâm lại, lại một lần nữa thử ngưng tụ đạo cơ của bản thân.
Trong tiểu viện lại một người Trúc Cơ thành công, hơi thở trên người trào ra, phát ra tràng dài tiếng rít gào.
"Hôm nay mới biết ta là ta! Tạ ơn đại sư!"
Người nọ cười ha ha, khom người thi lễ một hướng về phía Chúc Thiếu Đường, sau đó hăng hái phi độn mà đi.
Hàn Dịch cau mày, đạo cơ lại tán loạn mấy phần.
"Mười năm cực khổ, hôm nay mới thành công. Từ nay về sau, thiên địa có rộng lớn, Nam Cung Càn ta bước một chân vào." Một vị tu sĩ dáng vẻ thư sinh, rung đùi đắc ý, sau khi ngâm một bài thơ thì nhẹ nhàng rời đi.
Vùng đan điền của Hàn Dịch, hình ảnh lông vũ Huyền Điểu màu đen hoàn toàn tan vỡ.
"Có yên được hay không!"
Chợt phun ra một búng máu tươi, Hàn Dịch giận tím mặt, đứng bật dậy liếc nhìn bốn phía.
Tuy nhiên lại mờ mịt phát hiện, trong tiểu viện, vậy mà chỉ còn lại một mình hắn.
Đại sư Trúc Cơ dùng ánh mắt thương hại nhìn hắn, an ủi: "Nhóc con đừng nản chí, tuy lần này thất bại, nhưng ta thấy ngươi cách thành công đã không còn xa."