Dường như có cảnh tượng gì đó đang sắp thành hình ở phía trên.
Vẽ tranh bằng vẩy mực dường như cực kỳ tiêu hao thể lực, Công Tôn Khải Huyền vốn đã có chút ốm yếu.
Trong quá trình thôi diễn, lại càng trở nên suy yếu hơn.
Trên lưng giống như đeo vật gì nặng, từng tấc từng tấc đè thân thể của hắn còng xuống.
Mà động tác vẽ của hắn cũng trở nên càng ngày càng chậm.
Cuối cùng khi cảnh tượng trong tranh sắp thấy rõ, ngón tay của Công Tôn Khải Huyền run rẩy kịch liệt.
Giống như gặp phải lực cản cực lớn, bất kể thế nào thì một bút cuối cùng này cũng không thể hạ xuống.
Trên mặt Công Tôn Khải Huyền hiện lên một vẻ tàn bạo.
Hắn khẽ cắn đầu lưỡi, phun ra một búng máu tươi.
Lúc máu tươi phun lên không trung, hai tay nắm chặt dùng sức nện xuống.
Lấy máu làm mực, lấy quyền làm bút, vẽ xong bức tranh này.
Khi một đám tu sĩ trong Diễn Võ đường, cùng với bản thân Công Tôn Khải Huyền đều nhìn về phía bức tranh.
Muốn muốn nhìn rõ nội dung của nó...
Một ánh sáng xanh lục rực rỡ chói mắt chợt trào ra từ trong bức tranh.
Trong lúc nhấn chìm bức tranh, còn cuốn trôi bốn phương tám hướng.
Người đầu tiên bị tấn công chính là Công Tôn Khải Huyền.
Vốn ép buộc thôi diễn cũng đã tiêu tốn phần lớn thể lực của hắn.
Giờ phút này đối mặt với sự tập kích của ánh sáng xanh lục mà không kịp đề phòng, hắn căn bản vô lực né tránh, bị đánh trực diện.