"Chẳng lẽ cỏ Phổ Hiền Chân Diệp này còn có công dụng gì không ai biết?"
Trong khi đang miên man bất định, tu sĩ đã mua ban đầu tất nhiên là âm thầm vui mừng, đồng thời vô cùng hưng phấn nhìn giá tiền của nó tiếp tục tăng vọt.
Còn những người trước đó cho rằng tiên đoán của Lý Phàm tuyệt đối chỉ là một trò lừa bịp, tuy giờ phút này vẫn ôm thái độ hoài nghi với nó.
Nhưng nhìn người bên cạnh phất nhanh chỉ trong một khoảnh khắc, bọn họ cũng rục rịch gia nhập hàng ngũ tranh mua.
Đám người Đạm Đài Xán nhìn tình hình điên cuồng như vậy, sắc mặt không ít người trở nên cực kỳ khó coi.
Nếu như lại tiếp tục như thế, chỉ sợ lợi nhuận thu được trong những năm này của bọn họ sẽ thiếu hụt!
"Đạm Đài đạo hữu..."
Đạm Đài Xán khoát tay: "Lần này chỉ có thể nhận thua! Tiếp tục thu mua!"
"Giữ được núi xanh không lo không có củi đốt, chỉ cần có thể gắng gượng qua cửa này..."
Trên khuôn mặt tuấn tú của hắn thoáng hiện ra vẻ dữ tợn.
Những người còn lại nghe vậy, đành phải khẽ cắn răng, tiếp tục tranh đoạt cùng các tu sĩ đã trở nên có chút điên cuồng.
Thời gian chậm rãi trôi qua, độ cống hiến của bọn họ bỏ ra như nước chảy, nhưng chỗ thiếu hụt quá lớn.
Giống như một lỗ thủng làm sao cũng không lấp đầy được.
Cho dù mỗi người bọn họ có không ít tài sản, dần dần cũng biến thành giật gấu vá vai rồi.