"Có lẽ đã quá lâu không quay về nơi này. Ta vẫn cảm thấy có chút không thích ứng được."
Một câu cảm thán đa cảm của Thanh ngay lúc này khiến Lý Thần Phong khẽ thở phào.
Bên ngoài mấy trăm dặm.
Lý Phàm cảm nhận được cảnh tượng mơ hồ lúc có lúc không do Sát Cơ Vô Tướng truyền đến, trong lòng cũng thầm kinh ngạc.
"Xem ra vị thánh sư này cũng không đơn giản, thế mà lại có thể mơ hồ phát hiện ra và tạo ra những phản chế với Sát Cơ Vô Tướng."
"Cũng may bản lĩnh của ta cao hơn một bậc."
Lý Phàm vô cùng hài lòng khi dùng độ cống hiến đổi lấy 'giáp Thần Thú' và các kỹ thuật mà đế quốc nắm giữ.
Có điều nếu thật sự muốn hợp tác lâu dài thì e rằng một mình hắn sẽ không gánh nổi sân khấu để diễn tiếp vở kịch này, rất dễ bị nhìn thấu.
Hơn nữa xoay sở năm trăm vạn độ cống hiến cũng khá chật vật.
"Xem ra đã đến lúc thực hiện kế hoạch ban đầu của ta rồi."
Nghĩ đến dây, Lý Phàm cảm nhận được vị trí của Hà Chính Hạo.
Hắn vừa chạy đến đảo Lưu Ly vừa biến đổi lại thành dáng vẻ 'tu sĩ Thiên Cơ tông Thượng Cổ'.
Gần đây Hà Chính Hạo có chút buồn phiền.
Thấy linh phù truyền tin không ngừng truyền đến những tin nhắn thăm dò, hắn dứt khoát phong ấn tất cả những thứ này vào nhẫn trữ vật mới có thể yên tĩnh được một chút.
Hắn lúc này còn không dám bước ra khỏi đảo Lưu Ly nửa bước.