Chẳng hạn như pháp thân Hoành Nguyện trấn áp vạn cổ của Chương sư huynh, hay là Bạc tiên sinh từ phàm nhân nháy mắt hóa thần, những người này đều có thể trở thành những nhân vật lưu danh hằng trăm năm.
Nhưng cảm giác mà bọn họ đem lại cho Lý Phàm, lại không tà ác bằng vị Ân thượng nhân có tu vi Trúc Cơ kỳ này.
Lý Phàm ở bên ngoài đảo Ân Ân nhìn trộm mấy ngày.
Ân thượng nhân này giống như một cỗ máy không biết mệt nhọc, hắn không phải là đang thử nghiệm thì cũng là đang ghi chép, suy nghĩ.
Rồi lại lặp lại thử nghiệm.
Trên gương mặt không hề xuất hiện vẻ chán nản mất hứng thú, chỉ có vẻ vô cùng mê muội.
Lý Phàm còn nhìn thấy, mỗi lúc Ân thượng nhân nhập tâm suy nghĩ.
Hàng trăm thi thể ở dưới tầng hầm, thần sắc "suy tư" trên gương mặt càng trở nên rõ ràng.
"Tương đương với mấy trăm bản thân đồng thời suy nghĩ một vấn đề..."
Lý Phàm có chút giác ngộ lên tiếng.
"Có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến hắn có thể khai mở sự huyền bí của Tiên Phàm Chướng."
Lý Phàm lại nghĩ tới Ma Chinh Tự Ngữ mà Ân thượng nhân đã nói với Tô Trường Ngọc ở kiếp trước.
"Đúng rồi, những thi thể này là từ đâu mà đến nhỉ?"
"À! Ta nhớ ra rồi!"
"Đó là một trận mưa rất lớn! Vô số thi thể từ trên trời trút xuống như nước mưa, ta liền nhân cơ hội này thu lấy một ít..."
Lý Phàm hơi nheo mắt: "Hàng trăm thi thể nhặt được từ trận mưa lớn kia, đều là bản thân?"