Lý Phàm thu hồi Ngộ Đạo đan, đi ra khỏi mật thất, rời khỏi U Lan Đảo.
"Chu Thanh Ngang" giả vờ bối rối, khó hiểu hỏi: "Lời của hắn có ý gì?"
Ngũ Lão hội tu sĩ hừm lạnh một tiếng, quay đầu lại nhìn về phía phân thân của Lý Phàm: "Việc thu thập tình báo lần này của ngươi xảy ra một vấn đề rất lớn!"
"Rất có thể, từ trước đến nay, ngươi đều bị Hà Chính Hạo lừa. Người này tuyệt đối không đơn giản như những gì mà hắn biểu hiện ra ngoài."
Vẻ mặt của Lý Phàm có sự thay đổi lớn, có chút không hiểu: "Sao ngươi lại nói như vậy?"
"Kỳ thi nhập chức lần này không chỉ có một mình chúng ta muốn lấy đề thi từ Vạn Tiên Minh."
"Nhưng cố tình, sự bảo mật của Vạn Tiên Minh lần này lại cực kỳ nghiêm ngặt. Những nơi khác đều không có tác dụng, chỉ có chúng ta là thành công."
"Hơn nữa, độ chính xác của đề thi còn cao đến mức đáng sợ..."
Giọng điệu của tu sĩ Ngũ Lão hội trầm xuống.
"Sau lưng Hà Chính Hạo chắc chắn không chỉ có Thiên Vũ Hành Gia thôi đâu."
"Còn có chuyện như vậy sao?" Lý Phàm nghe xong, lộ ra vẻ mặt khiếp sợ.
Tu sĩ Ngũ Lão hội trừng hắn một cái, làm ra vẻ hận sắt không thành thép.
"Từ những gì mà hắn thể hiện ra thì đây chắc chắn không phải là lần đầu bọn họ làm loại chuyện này."
"Ngay cả đề kiểm tra đầu vào cũng có thể dễ dàng lấy được, thậm chí còn có thêm nhiều thông tin bí mật hơn..."