Trán của ba người Lý Thần Phong toát mồ hôi lạnh, lòng lo sợ không yên, luống cuống ngã nhào trên mặt đất.
"Đó là cái gì?"
Ánh mắt hắn tràn đầy kinh hãi nhìn chằm chằm vào Lý Phàm.
"Chứ ngươi cho rằng vì sao bọn ta lại phải liều mạng để phản công Tu Tiên giới hả?"
"Bởi vì bọn ta căn bản không có chỗ nào để trốn."
Lý Phàm mỉa mai nói.
"Đó là "Tiên khư", một sự tồn tại đáng sợ không rõ danh tính đang để mắt đến toàn bộ Huyền Hoàng giới."
"Huyền Hoàng giới rộng lớn mênh mông ở trước mặt Tiên khư có lẽ có thể kiên trì lâu dài."
"Nhưng trong tiểu thế giới mà chúng ta đang sống thì thật khó nói."
"Chứ đừng nhắc đến kế hoạch nực cười mà Đế quốc các người đã dày công vất vả nghĩ ra."
Lý Phàm không ngừng đả kích Lý Thần Phong.
Ba người đến từ Đế quốc đang nghĩ xem vận mệnh nào sẽ chờ đợi Đế quốc nếu bọn họ thoát ly khỏi Huyền Hoàng giới.
Sắc mặt bọn họ không khỏi trở nên trắng bệch.
"Cho nên, chỉ có gia nhập tổ chức bọn ta mới là lối thoát duy nhất của Đế quốc các ngươi."
Lý Phàm thản nhiên nói.
"Tất nhiên, nếu như các ngươi không tin, nhất quyết muốn thử uy lực của 'Tiên Khư', ta cũng sẽ không cản các ngươi."
"Suy cho cùng thì lời hay khó khuyên kẻ muốn chết."
"Tổ chức cũng không thực sự cần chút trợ giúp này của các ngươi."
Lý Phàm nói một cách đầy thờ ơ.